Nhìn em trai đau đớn, chị đòi nghỉ học đi làm kiếm tiền chữa bệnh cho em

Bé Hà Văn Phạm Ngọc Linh (sinh năm 2013, ngụ xã Tam Giang, huyện Núi Thành, tỉnh Quảng Nam) là con của chị Phạm Thị Linh (sinh năm 1985) và anh Hà Văn Lũy (sinh năm 1977).

Gia đình anh Lũy – chị Vân có 3 đứa con, đứa lớn nhất là Hà Phạm Ngọc Ánh (sinh năm 2003) vừa bước vào lớp 11, thứ 2 là bé Hà Phạm Ánh Ngọc đang học lớp 6, còn bé Ngọc Linh là con út, cũng là con trai duy nhất của anh chị.

Gia đình chị Vân dù không dư dả nhưng cũng tạm ổn nhờ vợ chồng chị chăm chỉ làm ăn

Vợ chồng anh Lũy – chị Vân sinh sống bằng nghề làm nông và đi biển. Vốn cuộc sống cũng ổn định, dù không dư dả nhưng cũng đủ ăn nhờ anh chị siêng năng làm lụng. Nhưng mọi chuyện bắt đầu tệ hơn khi bé Ngọc Linh phát bệnh nặng vào tháng 6/2017.

Chị Vân kể: “Lúc đó bé Linh mới được 4 tuổi, chưa đi học thì đã bị nổi 1 cục hạch ở nách trái, nóng sốt, đau đớn toàn thân và có biểu hiện yếu ớt, không đi nổi. Ban đầu nhà em cũng chỉ cho đi bệnh viện ở quê khám thông thường, đến khi cục hạch nổi to như quả trứng gà và con đau đớn dữ dội thì vợ chồng em sợ quá, đưa bé lên bệnh viện tỉnh khám, rồi qua nhiều nơi mới phát hiện con bị ung thư hạch”.

Từ ngày Ngọc Linh phát bệnh, gia đình chị Vân mới bắt đầu khánh kiệt vì 2 năm dài đeo đẳng quá trình điều trị cho cậu con trai duy nhất trong nhà

Theo kết quả xét nghiệm, Ngọc Linh bị U lympho Hodgkin (còn gọi là ung thư hạch Hodgkin, u bạch huyết Hodgkin, một loại ung thư hệ tạo huyết).

Đây là loại ung thư thường xảy ra ở người lớn tuổi và điều trị khá hiệu quả. Tuy nhiên, lúc phát bệnh thì Ngọc Linh còn nhỏ, sức khỏe yếu và khi phát hiện thì bệnh đã tiến triển đến giai đoạn 3.

Chị Vân cho biết: “Bác sĩ lên phác đồ vào 10 toa hóa chất để tiêu diệt tế bào ung thư nhưng bé yếu quá, vào thuốc lần nào cũng bị tác dụng phụ rất nặng, nóng sốt đến co giật, thiếu máu, lở loét khắp người, nhất là ở miệng, tay chân, có chỗ còn thúi hết thịt…”.

“Đến khi vào xong toa thứ 4, con bị thuốc hành dữ dội, di căn qua phổi, suy hô hấp… Bé yếu đến nỗi chỉ còn thoi thóp thở, gia đình phải xin cho con về quê vì sợ đường xa, khi con hấp hối thì không kịp đưa về quê gặp các chị!”, chị Vân nức nở.

Sức khỏe quá yếu, suýt nữa Ngọc Linh đã không qua khỏi vì tác dụng phụ của hóa chất

May mắn là sau lần “về nhà chờ chết” ấy, Ngọc Linh đã vượt qua một cách thần kỳ

May mắn là đợt đó Ngọc Linh qua khỏi. Sau khi về đến nhà, bé bất ngờ khỏe lại, các vết lở loét lành dần và sức khỏe tốt hơn lên. Vợ chồng chị Vân lại thu xếp nghỉ làm để đưa con vào TPHCM tiếp tục chữa trị.

Lần này, bác sĩ đổi loại thuốc để hạn chế tác dụng phụ và Ngọc Linh đáp ứng thuốc tốt hơn, chỉ còn bị nóng sốt, co giật, thiếu bạch cầu… Đến nay bé đã vào được toa thứ 5 thì chị Vân lại rơi vào cảnh túng quẫn.

“Nhờ có bảo hiểm y tế trẻ em nên chi phí chữa trị cho bé giảm rất nhiều, nhưng có nhiều loại thuốc đặc trị gia đình vẫn phải mua bên ngoài với giá rất đắt so với kinh tế nhà em. Rồi quê em xa quá, mỗi lần ra vô đưa con đi chữa trị tốn kém tiền tàu xe… Những lúc con bệnh nặng, 1 mình em chăm không nổi, chồng em phải bỏ việc vào đây chăm giúp thì càng khó hơn vì không còn khoản thu nhập nào”, chị Vân cho biết.

Đơn xác nhận hoàn cảnh khó khăn của gia đình chị Vân

Niềm vui lớn nhất của Ngọc Linh là được về nhà chơi cùng các chị, nhưng đến đợt vào thuốc mà không có tiền vào TPHCM thì em lại có nguy cơ ra đi vĩnh viễn

2 năm đeo đuổi điều trị cho con, vợ chồng chị Vân phải bán đi căn nhà nhỏ, cả gia đình 5 người về nhà ngoại ở nhờ. Những ngày không đi viện chăm con, anh Lũy đi làm mướn, phụ hồ để kiếm thêm thu nhập nhưng cũng không được bao nhiêu vì anh bị thoái hóa cột sống, không làm việc nặng được.

Chị Vân thở dài: “Ảnh bị thoái hóa 3 đốt sống lưng từ đốt số 3 đến số 5, trái gió trở trời là đau nhức kinh khủng, không ngồi dậy nổi. Nhà em đã đi khám, bác sĩ bảo phải nhập viện phẫu thuật nhưng đúng lúc bé Linh phát bệnh nặng nên thôi. Hiện chồng em chỉ uống thuốc Nam cầm chừng, khi nào đau quá thì ra phòng khám cho người ta tiêm thuốc giảm đau”.

“Có lúc thấy nhà khổ quá, đến lịch đưa Ngọc Linh vào TPHCM vào hóa chất mà nhà không tiền, em chần chừ là con bé Ngọc Ánh lại ôm em nó rồi khóc, nằng nặc đòi nghỉ học để đi làm phụ vợ chồng em, kiếm tiền cho Ngọc Linh chữa bệnh. Em chỉ biết năn nỉ nó đi học để sau này có cái chữ, cái nghề mà kiếm sống. Chớ thân gái yếu ớt như nó bây giờ nghỉ học thì biết làm gì!”, chị Vân rưng rức khóc vì tủi thân.

Chị nghẹn ngào tâm sự: “Ở viện này, em sợ nhất là khi nghe loa thông báo có bé nào đó được về. Vì được về có nghĩa là không còn cách nào cứu chữa. Có lúc có bé mất ngay trong phòng. Những lúc như vậy, em sợ ghê lắm, ôm chặt con trong lòng mình mà cứ sợ con biến mất khỏi thế gian…”.

Tùng Nguyên

Related Post

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *